01/03/2018

Những đứa trẻ mắc zịch

Những đứa trẻ mắc zịch : Truyện dài / Trần Nhã Thụy ; Nguyễn Sơn minh họa. - TP. Hồ Chí Minh : Trẻ, 2016. -. - 245 tr. : minh họa ; 20 cm

Trong làng văn Việt, khó có nhà văn nào vượt qua Nguyễn Nhật Ánh về truyện thiếu nhi. Không gian trong văn Nguyễn Nhật Ánh thường là làng quê, vùng núi và câu chuyện là của thời quá khứ; còn “Những đứa trẻ mắc zịch” của Trần Nhã Thụy mở ra một không gian phố thị của Sài Gòn đương đại, từ những buổi biểu diễn ảo thuật đường phố trước cửa nhà thờ Đức Bà đến những buổi lang thang dọc kênh Nhiêu Lộc của thằng Trà Đá.

Đây là câu chuyện xảy ra vào một mùa hè, bối cảnh là thành phố Sài Gòn. Những đứa trẻ mê ảo thuật gồm: thằng Trà Đá, thằng Tuấn Anh, thằng Mặt Nạ Tuấn Em, bé Bông…, cùng  các nhân vật đã, đang và sẽ “dính líu” tới ảo thuật khác như: Băng hot girl, Vĩnh Hy, ông Hoàng bồ câu, Tùng xẻo…Là một câu chuyện có chủ đề ảo thuật, nên trong truyện đương nhiên có rất nhiều những màn biểu diễn ảo thuật. Nhưng đây không phải là cuốn truyện đi sâu vào “chuyên môn ảo thuật”. Các nhân vật ảo thuật gia, hay những màn trình diễn ảo thuật chỉ là cái phông hay cái cớ để cho cuộc phiêu lưu trong lòng thành phố diễn ra một cách sinh động, hào hứng, đầy cảm xúc.

Gấp cuốn sách lại, độc giả sẽ rất nhớ về thằng Mặt Nạ, về Tuyết Băng, về ông Hoàng bồ câu nhà ảo thuật lừng danh một thời. Độc giả cũng khó có thể quên những kẻ xấu như Tùng xẻo và Tý chuột. Và có thể sẽ bất bình với cái kết nhẫn tâm cho thằng nhỏ tràn đầy tình yêu và lòng nhân hậu - thằng Trà Đá - sau một cú đỡ đòn cho Tuyết Băng, cô bé mà nó thương mến, tránh được đòn thù chết người của gã Tùng xẻo thì đã bị đập đầu xuống đất và rơi vào cơn hôn mê sâu, chưa biết khi nào tỉnh lại.

Cả nhà văn và độc giả chỉ biết cùng cầu nguyện vì sự thực là, trong cuộc sống có rất nhiều thứ không thể trả lời được mà chỉ có thể cầu nguyện. Và đối với Trần Nhã Thụy, anh cho rằng đã yêu thương thật lòng thì sẽ phải trả giá, cho dù nhiều khi, cái giá rất đắt. Cuộc chia tay với chiếc giường bệnh mà thằng Trà Đá nằm trên đó là khá khó khăn đối với nhóm các nhà ảo thuật nhí nhưng không tạo một cái kết bi kịch nặng nề. Trần Nhã Thụy diễn đạt mọi thứ đều hợp lý, vừa phải, ngay cả những chuyện đau đớn cũng có thể nhẹ nhàng hơn và khiến độc giả hiểu rằng đôi khi nước mắt cũng là cần thiết chứ không phải chỉ có nụ cười.

Điều mà tác giả muốn đề cập đến chính là tình bạn trong sáng, lòng dũng cảm và niềm đam mê. Ảo thuật, nếu như được bóc mẽ thì thấy rất đơn giản, dễ dàng, nhưng nếu không biết thì thấy nó như một thứ phép thuật, cuốn hút, thăng hoa. Ảo thuật không phải là phép thuật, nhưng ảo thuật mang lại niềm vui cho người khác, đó chính là phép thuật giữa đời thường, do những người bình thường tạo ra.

Truyện còn đề cập đến những khía cạnh tâm lý đời sống như bước qua nỗi sợ hãi của chính mình và bước qua sự đố kỵ để sống yêu thương chân thành. Truyện viết theo ngôn ngữ trẻ con hiện đại, lại thêm hấp dẫn khi được minh họa bởi nét vẽ theo phong cách doodle art của họa sĩ Nguyễn Sơn.

Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh cho rằng: “Ngoắt ngoéo, là vì truyện có màu sắc trinh thám, với nhiều tình tiết làm người đọc hồi hộp, lo lắng. Truyện không dẫn người đọc đến những cảnh nặng nề, u ám, không có kinh hoàng, chết chóc; tất nhiên số phận của chú bé Trà Đá ở những trang cuối có khiến người đọc dậy lên mối thương tâm nhưng tác giả vẫn đủ nhân hậu, thứ phẩm tính để truyện trẻ em được là truyện trẻ em, chừa cho chúng ta một ngọn nến hy vọng để ai cũng có thể thắp lên trên giá đỡ và thì thầm cầu nguyện cho chú bé đáng yêu”.

Cái kết buồn của truyện có thể gây ra cảm xúc mất mát cho trẻ nhỏ. Tuy nhiên, cái kết này là một “kết mở” để trẻ em và người lớn cùng suy ngẫm. Có những thứ văn học khiến trẻ em vui, nhưng chúng ta cũng cần dạy chúng biết buồn. Nỗi buồn ấy khiến chúng suy ngẫm và trưởng thành.

Mời bạn đọc cuốn Những đứa trẻ mắc zịch” để cảm nhận một thế giới tuổi thơ trong sáng, đầy những đam mê và khám phá. Sách có tại Thư viện tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu, trân trọng giới thiệu đến quý bạn đọc!.

Chi đoàn Thư viện tỉnh BR-VT